Chùm thơ biển đảo quê hương

Thảo luận trong 'Tác giả và Tác phẩm' bắt đầu bởi dinhviethong, 25/2/12.

  1. dinhviethong Thành viên mới

    Ngày tham gia:
    13/5/11
    Số bài viết:
    42
    Chùm thơ nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12
    (Toquoc)- Nhân kỷ niệm 67 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944-22/12/2011), Báo điện tử Tổ Quốc chọn và giới thiệu chùm thơ viết về biển đảo, viết về những người lính - những bài thơ mang nặng tình cảm với đất nước Việt Nam yêu dấu tới bạn đọc.


    Nguyễn Việt Chiến

    Tổ quốc nhìn từ biển

    Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

    Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

    Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

    Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa


    Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

    Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

    Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

    Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

    Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

    Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

    Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

    Trong hồn người có ngọn sóng nào không

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

    Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

    Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

    Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

    Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

    Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

    Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

    Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

    Những đau thương trận mạc đã qua rồi

    Bao dáng núi còn mang hình góa phụ

    Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa

    Đã mười lần giặc đến tự biển Đông

    Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử

    Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

    Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

    Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

    Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

    Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

    Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

    Những chàng trai ra đảo đã quên mình

    Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước

    Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

    Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

    Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
    Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi


    Bùi Văn Bồng

    Tiếng nói Việt Nam ở Trường Sa

    “Đây là Tiếng nói Việt Nam…”


    Biết mấy tự hào âm thanh ấy

    Nắng Trường Sa, gió cát Trường Sa

    Nỗi nhớ quê nhà xôn xao sóng vỗ

    Loa phóng thanh trên cành phong ba

    Đài bán dẫn đặt bên công sự

    Bình yên đảo xa chiều lộng gió

    Lính trẻ quây quần nghe Tiếng nói Việt Nam...

    Ôi! Tiếng của quê hương, Tổ quốc

    Bốn ngàn năm vang đến cõi bờ xa

    Tiếng gươm giáo thuở nào đi giữ nước

    Tiếng gió đồng dào dạt khúc dân ca

    Nghe xạc xào bờ lau bãi sậy

    Tiếng võng trưa kẽo kẹt dưới tre làng

    Tiếng thoi đưa nhịp nhàng trong xưởng máy

    Tiếng trống trường mỗi sáng mặt trời lên

    Nghe tha thiết tiếng suối rừng cuộn chảy

    Sáo diều ru mướt gió chiều hè

    Tiếng ve ngân dìu dặt hàng me

    Nhịp hò khoan xóm chài trăng bát ngát…

    Nơi Trường Sa đêm ngày sóng hát

    Cứ ngân vang Tiếng nói Việt Nam…

    Thao thức đồng quê mùa gieo hạt

    Cành san hô đảo đá bỗng xanh mầm

    Thiêng liêng tiếng quê hương, Tổ quốc

    Hải đảo thân yêu như ngõ xóm đường làng

    Mỗi buổi sáng lại vang lên thân thuộc

    “Đây là Tiếng nói Việt Nam…”.


    Rặng san hô ở quần đảo Trường Sa

    Nguyễn Tấn On

    Tình đảo



    Tôi sinh ra giữa bốn bề sóng vỗ

    hương tỏi bay thơm đất thơm làng

    chuyện ngày xưa đã thành chuyện dân gian

    khi ông tôi cùng trai làng

    theo lệnh Vua ra đảo

    tên Trường Sa cắm cột mốc biên cương

    nhận tiền tử, vẫn hiên ngang vượt sóng

    …và cha tôi

    những năm chiến tranh nóng bỏng

    cỡi sóng, vượt đèo khởi nghĩa “Ba Tơ”

    đất nước hôm nay dưới một bóng cờ

    tôi tiếp bước lên đường ra đảo

    sóng ôm sóng vỗ ầm ào nỗi nhớ

    trắng đất trời

    bạc áo mặn môi

    có những chiều chết đuối đám mây trôi

    cùng đồng đội hát ”Bài ca ra trận”

    lá bàng rơi đỏ lên màu mận chín

    như máu ngàn xưa thấm vào đất ông cha

    những người lính Việt Nam

    là cột mốc cắm trên đảo Trường Sa

    bao thế hệ, bao phong ba sóng dữ

    bờ biển bãi cồn đời đời gìn giữ

    giữa trùng trùng gian khổ

    Tổ quốc thiêng liêng

    Trường Sa ơi!

    đất không màu mỡ mà lắm dịu hiền

    là xương máu của dân tộc Việt

    gió từ đất liền

    thổi qua đại dương bao lời tha thiết

    tôi - như hải âu vỗ cánh

    đạp sóng nhìn về

    mùa giêng con gái

    …và đám trẻ ở đảo

    lượm vỏ ốc

    xếp bản đồ VIỆTNAM.


    Mai Ngọc Thanh

    Hạ Long


    Tôi không tin rồng nào đã xuống

    Rồi hóa thân thành nghìn đảo trập trùng

    Mà chính Hạ Long đã đẻ ra Rồng

    Đẻ ra cả thơ Lê Thánh Tông bền theo tuổi đá


    Đã rất nhiều định nghĩa Hạ Long

    Mọi định nghĩa thảy đều cũ hết

    Đã bao nhiêu đời và bao nhiêu người chết mệt

    Với cảnh đặt bày của tạo hóa đa đoan


    Tôi đã tới, bây giờ tới nữa

    Để mắt nhìn được trở lại xanh non

    Để được Hạ Long thanh lọc tâm hồn

    Để lại được Hạ Long đánh lừa bằng sự thật


    Huyền hoặc đảo

    Huyền hoặc trời và bể

    Tạm gác một bên những cực nhọc cõi người

    Dạo miền cực lạc một ngày chơi.

    13/4/1992

    Đảo Đầu Bê - Vịnh Hạ Long

    Lê Thị Mây

    Trường Sa


    Sóng và đảo trời và nước Trường Sa

    Biên giới biển mênh mang

    Mặt trời mọc làm chân cột mốc

    Cho từng ngày Tổ quốc bình yên


    Cây cau lớn từ đất liền ra đảo

    Làm thân cờ lồng lộng cờ reo

    Chính vì thế những mùa áo cưới

    Miếng trầu têm rợp cánh hải âu


    Sóng chân đảo bạc đầu rồi xanh lại

    Xanh của trời của lúa nương dâu

    Đá trong đá cổ sơ ngọn lửa

    Trăng cơi trầu giữ bay bổng tình yêu


    Sóng và đỉnh Trường Sa

    Nhô đỉnh trái tim trong lồng ngực nước non cháy bỏng

    Móng cầu vồng cõng rực cánh đồng hoa

    Nòng súng thép khuất hình đá mặn

    Lính thâu đêm ngửa mặt đếm tìm sao


    Mỗi ngôi sao một lá cờ giữ nước

    Phía đất liền xôn xao…


    Trần Đăng Khoa

    Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn


    Chúng tôi ngồi trên đảo Sinh Tồn

    Bóng đen sẫm như gốc cây khô cháy

    Mắt đăm đăm nhìn về nơi ấy

    Nơi cơn mưa thăm thẳm xa khơi ánh chớp xanh lấp loáng phía chân trời...

    Ôi ước gì được thấy mưa rơi

    Mặt chúng tôi ngửa lên như đất

    Những màu mây sẽ thôi không héo quắt

    Đá san hô sẽ nảy cỏ xanh lên

    Đảo xa khơi sẽ hoá đất liền.

    Chúng tôi không cạo đầu để tóc lên như cỏ

    Rồi khao nhau

    Bữa tiệc linh đình bày toàn nước ngọt

    Ôi ước gì được thấy mưa rơi ...

    Cơn mưa lớn vẫn rập rình ngoài biển ánh chớp xanh vẫn lấp loáng phía chân trời..

    Ôi, ước gì được thấy mưa rơi

    Chúng tôi sẽ trụi trần nhảy choi choi trên cát

    Giãy giụa tơi bời trên cát

    Như con cá rô rạch nước đón mưa rào úp miệng vào tay, chúng tôi sẽ cùng gào.

    Như ếch nhái uôm uôm khắp đảo

    Mưa đi ! Mưa đi ! Mưa cho táo bạo

    Mưa như chưa bao giờ mưa, sấm sét đùng đùng

    Nhưng làm sao mưa cứ ngại ngùng

    Chập chờn bay phía xa khơi...

    Chúng tôi ngồi ôm súng đợi mưa rơi

    Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hết

    Mưa đi ! Mưa đi ! Mưa cho mãnh liệt

    Mưa lèm nhèm chúng tôi chẳng thích đâu

    Nhưng không có mưa rào thì cứ mưa ngâu

    Hay mưa bụi ... mưa li ti... cũng được...



    Đảo Sinh Tồn hiện ra thơ mộng (ảnh: giaoduc.net.vn)


    Trần Ninh Hồ

    Ghi trên đảo lưu đầy


    Nếu xưa tôi nói: Biển xanh

    Nửa chừng câu. Biển bỗng thành lệ sa!

    Bao người tù đã đi qua

    Với xiềng xích, với bài ca nửa chừng.


    Nếu xưa tôi nói: Trời xanh

    Nửa chừng câu. Bỗng hóa thành xa xôi!

    Mảnh trời qua cửa thông hơi

    Lưới xà lim xé mảnh trời còn đâu.


    Nếu xưa tôi nói: Dương xanh

    Xót lời ly biệt. Qua nhành gió đi!

    Trong gào thét, giữa thầm thì

    Gió đau thương thổi biết khi nào ngừng…


    Lạ sao giờ viết cho em

    Bài thơ tình lại ở trên đảo này!

    Biển xanh, trời xanh, xanh cây

    Cho xanh thơ giữa lưu đầy đảo xưa…

    Côn Đảo, 1976



    Nhà tù Côn Đảo

    Đinh Văn Hồng

    Mơ một lần ra biển


    Cứ mỗi lần con nghe tin về biển

    Là trong lòng đau quặn thắt mẹ ơi!

    Biển yên bình giờ dậy sóng khắp nơi

    Mỗi chuyến ra khơi hiểm họa rập rình.

    Hoàng Sa ơi, sao nhớ một bóng hình

    Thủa ông cha căng buồm ra giữ đảo

    Mặc bão giông điên cuồng quần thảo

    Vẫn kiên lòng dựng bia đá non sông.

    Trường Sa ơi, con mãi vẫn ngóng trông

    Được một lần tìm lại dấu chân cha

    Cho lòng mình thanh thản hát tình ca

    Dưới gốc phong ba cha trồng thuở trước.

    Con khát vọng với bao niềm mơ ước

    Được giữ cờ trước quân giặc xâm lăng

    Lấy máu mình giữ biển mãi màu xanh

    Giữ lấy chủ quyền ông cha tạo dựng.

    Nơi biển cả bao linh hồn chứa đựng

    Câu chuyện thần tiên khi biển yên bình

    Phía đất liền những ngọn nến lung linh

    Thả ra biển gọi hồn thiêng đất nước.

    Dẫu biết rằng khó khăn còn phía trước

    Khát cháy lòng một chuyến tới Hoàng Sa

    Trồng cạnh mộ cha ông những bông hoa

    Mang về đất liền cây bàng vuông lá đỏ.

    Dẫu biết giấc mơ vẫn còn bỏ ngỏ

    Cứ nao lòng mơ một chuyến biển xa

    Ngẩng cao đầu vượt bão táp phong ba

    Ra đến Hoàng Sa giữ biển quê nhà.


    Văn Công Hùng

    Chiều Lý Sơn


    Cháy chiều rồi cát Lý Sơn ơi

    những đôi mắt thẳm nhàu thương nhớ

    ngằn ngặt xanh những hồi còi rạn vỡ

    hải trình xưa người bước nổi bây giờ


    Đảo Anh Bình người chưa bình an

    mộ gió ngẩn ngơ chờ hồn đoàn tụ

    những cơn mưa vẫn lặn trong mơ tưởng

    gió vô hồi vân vít tuổi em trôi


    Phía chân trời vẫn chỉ chân trời thôi

    quê hương lẩn phía sau màu mây ấy

    chiều chiều đồng cô chiều chiều hy vọng

    những tiếng cười gửi phía biển chưa xanh


    Chiều Lý Sơn những đôi mắt mở dài

    chập chùng nhớ chập chùng nhoai phía biển

    từng mảng xám biển ù ù mây xếp

    níu hình hài vào những đốt dâu xanh


    Những bước chân hoang hoải đến mỏi mòn

    sải một tấc Hoàng Sa xương gửi sóng

    những cật tre dây mây đôi chiếu

    gói linh hồn vô xứ hải hồ trôi


    Lý Sơn Lý Sơn chiều nay con ốc Cừ no sóng

    đốt một chân trời mắt em cát bay…

    Lý Sơn - Pleiku 14-18/7/2011


    Toàn cảnh huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) (ảnh: vnexpress.net)


    Lương Ngọc An

    Những người bạn của cha

    Những người bạn của cha mặc toàn áo xanh

    Họ đến nhà ta làm cho con giật mình vì sự ồn ã

    Nhưng con đừng khóc thét lên như thế, để họ phải tự trách mình là người không ý tứ

    Chẳng ai có quyền bắt họ phải ý tứ khi đến với bạn bè...

    Họ mang về nhà mình cái lầm lụi của rừng, cái oang oang của bể, cái mộc mạc của đồng quê

    Con đừng trách sao lần đầu tiên con khóc mà cha không dỗ

    Con đừng hỏi sao đêm nay cha không ru con ngủ

    Ngày hôm qua cha đã chia một nửa màu xanh mái tóc với rừng...

    Ngày hôm qua rừng đã đem cho cha sự an tâm bằng thông điệp tiếng tắc kè

    Cha đã nhận từ vách núi nhịp chẵn - lẻ, để đoán ngày mai trời mưa hay nắng

    Cha đã nghe tiếng tắc kè để biết rừng đêm nay đang yên tĩnh

    Và đã ngủ say bên bè bạn trong lời ru tắc kè...

    Ngày hôm qua bờ sông đã cho cha những phút bình yên bằng tiếng bìm bịp đổ dồn

    Đồng đội cha có thêm tiếng chim làm người lính gác

    Ngày ấy cha đã mong tiếng chim như mong tiếng con khóc ngày mẹ con trở dạ

    Tiếng khóc con và tiếng bìm bịp báo cho cha những sự vuông tròn...

    Rừng là nơi cha và bè bạn đã đi qua

    Và con là nơi cha đã đến

    Những người bạn của cha, người còn ở lại rừng, người đã đi xuống biển

    Nhưng họ đều là những người chưa hề dừng chân...

    Hôm nay họ về qua ngôi nhà của mình

    Họ mang theo cái lầm lụi của rừng, cái oang oang của bể, cái mộc mạc của đồng quê

    Trên người họ có mùi cát bụi, mùi mồ hôi, nhưng không hề có mùi của khói và máu

    Họ ngồi bên cha như đã từng bên cha trong đội ngũ

    Họ là chiếc khoá an toàn của khẩu súng, là chốt hãm trái lựu đạn, là dấu niêm phong những nút bom

    Để giữ cho Tổ quốc này vĩnh viễn của con....

    Nếu có giật mình, con cứ khóc, và cha sẽ một lần không ru con

    Để tiếng khóc con đem lại cho cha và bè bạn cha cái cảm giác như hôm qua nghe tiếng tắc kè trên núi, tiếng bìm bịp bên bờ sông

    Và chén rượu trên tay cha bỗng nặng vô cùng...

    (Trích "Phác thảo những lời ru")
    DinhThiThuThuy thích nội dung này.

Chia sẻ trang này