HUƠNG SOAN NĂM CŨ

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi dinh trong phuc, 24/4/15.

  1. dinh trong phuc Moderator

    Ngày tham gia:
    12/8/10
    Số bài viết:
    150
    Địa điểm:
    san jose CA
    ...Như hương hoa soan vương bên thềm
    Nhẹ nhàng nhưng ngất say. ..[lyrics : Hoa Soan Bên Thềm Cũ / ca si Thanh Lan ]


    thuơng về Xóm Cửa Hậu QT -DHL
    [IMG]

    Hình ảnh những lùm hoa trên facebook làm tôi lại muốn nhắc về một thuở sầu đông nơi xóm cũ .
    Có chút gì xao xuyến, một chút gì 'riêng' về một huơng- hoa, hoang dại tôi tưởng chừng như đã quên từ lâu. Thật nực cười, ngày xưa không hiểu sao tôi hay gọi nó là 'thầu đâu" ? Có điều tôi 'gọi cho có', chứ không tìm tòi xem gọi như thế đúng hay sai .


    [IMG]
    hình: Đinh thị Hiệp


    Khi bầu trời không còn u ám, nặng chình chịch hơi nước như trong những ngày cuối đông. Rồi mấy ngày tết qua mau, tháng giêng vội bỏ đi, những cánh hoa mai thực sự rụng hết. Lúc này những khóm là xanh lục, 'hối hả' che khuất mấy cái cành sầu đông khẳng khiu trong những ngày lạnh giá tháng chạp . Không đợi lâu, những chùm hoa màu trắng tím, nhàn nhạt cũng thi nhau mọc chen với màu xanh của lá . Một 'tổng hợp' giữa hoa và lá, sầu đông vươn mạnh dưới khoảng trời tràn đầy nắng ấm .


    Huơng sầu đông nhẹ nhàng, thoảng thoảng ; nhưng nếu ta lắng tâm, huớng khứu giác của mình để phân biệt , ngữi cho kỹ, thì đó là một thứ huơng ngào ngạt, lan xa khắp cả một khoảng trời đầu hạ. Đối với tôi, đó là mùi thơm dân dã , không quá nồng nàn như những loài hoa quý. Mùi huơng thân quen, lại 'hào sãng' quyện lấy tất cả những người đang núp nắng dưới tàn cây của nó. Ý nghĩ này đến với tôi lúc nắng lên cao, núp dưới bóng cây, tôi tận huởng huơng thơm 'không mất tiền mua' này. Chìm , sâu đậm... thật khó lòng diễn tả cho hết. Bàng bạc một loài hương gần gũi mà hoang dại, đầy ăm ắp một vùng nhưng vụt qua mau. Hoa cùng huơng sầu đông đến rồi đi, thoáng nhanh khi tiết thu đông ập đến . Thế là tôi không nỡ nào khen nó bằng cách dùng một tiếng 'thơm' trơ trọi -cộc lốc không thôi .

    Tôi chẳng để tâm đến những 'nàng hoa quý phái ' được trồng tỉa công phu trong mấy cái vườn nhà ai trong xóm . Những chậu thuợc dược, những khóm hoa huờng , mẫu đơn hay mấy giàn tigon ...đó là công lao, thú vui của người lớn-đúng ra là của các cụ già râu tóc bạc phơ huởng thú thú điền viên. Tôi thích hoa và huơng sầu đông, là cả một trời tự do, quãng khoát nào đó .

    Tôi hít thở thỏa thích . Bỗng nhiên tôi cảm nhận

    mùi thơm 'đồng điệu' với lớp tuổi hồn nhiên. Làn gió tiễn xuân xôn xao, lồng lộng trong bầu trời đầu hè. Bầu trời Quảng trị sẽ bước vào hạ. Gắng ít ngày học nữa thôi, tôi sắp sửa được vui thú đuổi chim, đá rế , bắt chuồn chuồn ... Tội nghiệp mấy con chuồn chuồn 'vô tội' sẽ bị tôi ngứt đuôi, thế vào đó những đọt lá tre non chưa nở nhọn như que tăm . Một thuở vô tư, chưa hề biết thế nào là 'trầm tư mặc cảm' ?

    Nhưng hiện tại chỉ mới cuối xuân, mùa của bao lùm bông sâu đông tim tím . Chúng tôi tụm năm, tụm ba, chơi bi dưới bóng mát của hàng sầu đông trong xóm. Những cành cây vươn dài , tỏa huơng hai bên con kiệt.
    ...

    [IMG]




    Mấy đứa bạn và tôi tiếp tục lớn lên từ cái xóm thân yêu thuở đó . Vẫn những tàng cây lớn theo lớp tuổi chúng tôi. Con đường kiệt này giờ bỗng sao 'khang khác' khi hết là 'con nít', hết cái tuổi bận 'quần đùi' đi học, cái áo trắng mực vướng lấm lem.
    Xóm cũ lối mòn, tuổi thơ lớn thêm cho đến độ biết 'để ý' , biết nhung nhớ vẩn vơ bao tà áo trắng. Tôi hay ngồi dưới bóng sầu đông để chờ 'người' qua mỗi lúc tan trường, thay vì hít thở làn huơng như cái thuở vô tư .

    Kỷ niệm qua đi, phất phơ nhàn nhạt như huơng xưa cùng bóng dáng xa xăm nằm tận đâu đây trong tiềm thức . Môt khoảng trời, một bóng người, hay một loài huơng trong 'vũng nhớ' cuộc đời.

    Đinh Trọng Phúc
    23/4/2015
    dinhtienquan thích nội dung này.

Chia sẻ trang này