Quê hương tôi ơi

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi administrator, 26/8/15.

  1. administrator Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    748
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    001.jpg
    Quê hương tuổi thơ - tranh của họa sĩ Đinh Giao Hữu

    " Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
    "Ai bảo chăn trâu là khổ''
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
    Có những ngày trốn học
    Đuổi bướm cạnh bờ ao
    Mẹ bắt được...
    Chưa đánh roi nào tôi đã khóc!
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích... "
    (Bài thơ Quê Hương của Giang Nam)

    Quê hương, hai chữ thật thiêng liêng biết nhường nào. Dù đi xa muôn phương ngàn hướng, trong tâm trí ta luôn mang theo những hình ảnh thân thương mà yêu quý lạ: Con sông, bến nước con đò, lũy tre làng gió thổi cành lá kêu xào xạc, con nghé theo trâu mẹ ra đồng, mạ cùng các O mang trên vai đôi gánh trĩu nặng ngô khoai lên chợ sớm, cánh đồng chiều nhìn về làng thấy màn khói tỏa lên sau những hàng cây …

    Làm sao quên những dịp đám giỗ - lễ hội của làng của họ, dĩa xôi cùng những miếng thịt luộc với chén mắm cay xé lưỡi. Những hình ảnh đó ắt rằng trong tim ta ai cũng có, mà mỗi khi thả hồn về ta lại dâng lên một niềm cảm xúc thật khó tả nên lời.

    Khi ta ở, chi là nơi đất ở
    Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!
    (Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên )

    Cái tình yêu quê hương nó nồng nàn hơn, cháy bỏng hơn khi ta rời xa cái nơi chôn rau cắt rốn, rời xa cái chốn thiêng liêng mà ta đã khắc ghi trong lòng. Ở cái nơi phố thị phồn hoa với những khó khăn vất vả, có những lúc muốn gục ngã, kiệt quệ cùng bế tắc thì ta lại cố đưa hồn mình tìm về chốn quê, cho lòng yên bình, tâm trí nhẹ nhàng … ta để quên lại nơi góc tâm hồn quê cái gánh nặng mưu sinh và quay lại hiện thực để tìm cách giải quyết vấn đề.

    002.jpg
    Quê hương tôi, một bức tranh hiền hòa

    Trong bài hát Những gì còn lại của nhạc sĩ Nguyên Chương: “ Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim, và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ, và này em hỡi đến lúc đó con người sẽ sống , sẽ thương và sẽ nhớ qua con tim xa la, và lúc đó con người sẽ nói cười trong trí nhớ không quen ...

    Vâng, nếu ta thay trí nhớ, xóa luôn quá khứ thì lúc đó ta sẽ lạc giữa đời này, ta như một kẻ xa lạ, chẳng có cái nền tảng của cuộc đời, ta như một ngôi nhà mà không có chân đế, lơ lững giữa không gian. Như quê hương ta vậy, không một ai có thể quên được hay chối bỏ nguồn cội, làm như vậy khác nào ta là một đứa lạc loài.

    Ai ra đi mà không mong ngày trở lại, vì áo cơm đành dứt áo ra đi … Và quê hương luôn là nơi níu chân ta trở về, về với nơi yên bình, về với nơi mà ta đã ra đi, về với nơi nguồn cội tổ tiên bao đời ta sinh ra và lớn lên rồi nằm lại ở đó.

    003.jpg
    Con đò trên sông Thạch Hãn - Ảnh họa sĩ Đinh Giao Hữu

    Chú Đinh Bảo Vương chia sẽ: "khi bàn đến việc làng nước thì thấy mình già đi, mà khi già đi lại thích quay lại làng như con cá hồi vậy. Đời người thật trớ trêu như khi ta còn nhỏ chẳng có gì trong tay, ta lại ăn cơm ở ruộng làng, uống nước ở giếng của làng. Đến khi ta già cả trả nợ cuộc đời tiền tài danh vọng để lại xứ người trở về làng quê với hai bàn tay trắng, gửi lại nắm xương tàn. Đat mẹ đón ta trở về với sự bao dung độ lượng không một lời trách móc, vậy chúng ta không nên ở lại xứ người quá lâu, hãy để một ít nhiệt huyết quay về xây dựng quê hương cuội nguồn, để mảnh đất của làng còn mãi tốt tươi, là nguồn sống cho nhiều thế hệ mai sau!. Các bạn nghỉ sao? "

    Đọc những dòng chia sẽ của chú Vương, chú Lê Hà có đôi lời tâm sự: “Chúng ta là những người con xa xứ nhưng QUÊ HƯƠNG vẫn sáng mãi trong lòng . Quê hương là cội nguồn là chiếc nôi của mẹ đưa ta vào đời , là tổ ấm muôn đời, biết bao kỹ niệm đầy thân thương: Bến nước, con đò, dòng sông, luỹ tre với những người dân chất phác hiền hoà biết bao là nhớ thương. Chúng ta nên làm gì đây để đáp nghĩa thiết thực với QUÊ HƯƠNG . Anh ủng hộ ý kiến cũa em Đinh Bảo Vương. Anh là đứa con xa xứ nên anh không biết cụ thể làng mình đang cần những gì? Vừa rôi anh có nói cùng Thanh Hải trước mắt chúng ta cùng góp công sức xây lại Giếng Tây đó cũng là di tích lịch sử của làng mình . Đọc bài viết cũa em anh rất xúc động và vui . Mẹ và QUÊ HƯƠNG đã sản sinh ra những đứa con đầy nghĩa tình . Bảo Vương , Thanh Hải ...
    Chúng ta cùng góp sức nhé !

    Khi cái tình yêu quê hương thấm nhuần vào máu thịt, thì câu nói sẽ đi ra từ nơi đáy lòng, nếu không yêu không quý quê hương thì chắc rằng những câu viết nó sẽ không tuôn chảy như mạch nguồn được, nó không thể đọc trôi chảy vì những đoạn dừng lại để suy nghĩ … Chỉ cần viết là nó chảy ra và đôi khi không dừng lại được, họa chăng ta phải dừng khi những giọt nước mắt tràn ra, ta nghẹn ngào bật khóc như một đứa trẻ thơ nhớ mẹ.

    Quê hương là gì hở Mẹ
    Mà cô giáo dạy phải yêu
    Quê hương là gì hở Mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều "
    ( Bài học đầu cho con – Đỗ Trung Quân)

    Sài Gòn 26/08/2015
    Đinh Thanh Hải
    Người con quê làng An Giạ
    Triệu Độ, Triệu Phong, Quảng Trị
    dinhkhacthien, dinh trong phucĐinhDanhVùng thích nội dung này.

Chia sẻ trang này