Giấc mơ gặp Nội

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi administrator, 3/11/16.

  1. administrator Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    748
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    14925668_1061293113983203_5826343502534203662_n.jpg
    Ông Nội trong một buổi họp làng An Giạ tại Khe Sanh - Hướng Hóa - Quảng Trị
    .
    Vừa có một giấc mơ rất đẹp, Nó trở về với Khe Sanh. Ngôi nhà của ngày xưa ấy lại hiện ra, một căn nhà nhỏ nằm giữa khu vườn đầy hoa và bướm. Căn nhà có cột thép và mái ngói, có giàn hoa giấy nở hoa đẹp che phủ cả góc mái nhà, hoa phong lan, cây cảnh đầy sân vườn. Phía trước là cái quán nhỏ của mạ Nó bán tạp hoá và ba vẽ quảng cáo cùng cắt tóc. Khu vườn đầy cây abuca (bơ) rợp bóng mát, tán cây abuca che hết ánh mặt trời nên phía dưới cây cỏ khó mọc, chỉ một bãi đất với là vàng rơi rụng. Thích nhất là mùa hoa abuca nở, vàng ươm cả một vùng quê miền núi cao gần biên giới Việt Lào. Nhưng nếu ai đó sợ sâu thì thật kinh hoàng, rất nhiều sâu róm màu tím đỏ với lông lá ghê rợn, chúng bám đầy cành lá, bò trên những thân cây và nằm đầy dưới đất.
    .
    14731304_1061293340649847_5838530375422016423_n.jpg
    Miền núi cao Khe Sanh - Ảnh của Họa sĩ Đinh Giao Hữu (Ba của Nó)
    .
    Trong giấc mơ Nó được gặp ông nội, ông nói chuyện vui, giọng nói của ông vẫn trầm, chầm chậm, mái tóc bạc phơ và láng O, áo quần gọn gàng tươm tất. Bà con ở quê hay chọc ông là ông Bột thích "mần đị". Ông nội có làn da trắng, dáng cao to, thời trẻ quanh ông rất nhiều phụ nữ mê đắm.
    Ông cùng cả nhà đang làm tất niên, mâm cỗ thật ấm áp, Nó thì cầm máy ảnh đi quanh vườn chụp những chú bướm xinh đẹp đậu trên hoa dại.
    Giấc mơ về mùa xuân sao mà đẹp quá, ông nội cùng mọi người ai cũng vui. Nó định chạy vào mặc cái áo và chụp chung với ông nội một tấm hình, để khoe với mọi người về người ông của Nó, nhưng giấc mơ kết thúc mất rồi. Nó sợ ngủ tiếp sẽ quên đi giấc mơ này, nên ghi lại đôi dòng, giấc mơ làm Nó nhớ đến ông mệ Nội quá!
    Ông nội thương Nó lắm, ông đặt tên cho Nó trong gia phả là Đinh Văn Ngạn, ông nói: ba con tên Hữu còn cháu là Ngạn, Hữu Ngạn. Lúc học phổ thông Nó mua cây đàn guitar về, nghe ba nói ông biết đàn, rứa là nhờ ông chỉ, ông cười: "lâu quá ông không chơi nên quên rồi cháu ơi!!!". Khi Nó đậu đại học, ông mệ nội vui lắm, cháu nội nay đã đổ đạt rồi, ngày nhập học ông mệ nội cho Nó 1 triệu đồng, một số tiền rất lớn lúc đó.
    .
    14937196_1061293190649862_7706516288512410263_n.jpg
    Hai ngôi mộ của ông bà Nội, nay đã được xây lăng mộ.
    .
    Năm 2000 nhà Nó có đại tang, ông nội qua đời tháng 4 thì tháng 9 mệ theo ông. Mệ yêu ông lắm nên khi ông đi mệ buồn rồi đi theo ông. Ngôi mộ của ông mệ nằm lại ở Khe Sanh, một nơi mà mồ hôi cùng nước mắt đã thấm vào đất đỏ bazan, cho cây cối lên xanh tốt, ra hoa kết trái. Đến với Khe Sanh sau 1975 khi hãy còn rừng núi hoang vu, con hươu nai còn chưa biết sợ loài người, những đêm lạnh buốt chỉ có bao bố thay chăn mền, đốt lửa giữa nhà cho ấm, gió thổi vào nhà qua từng khe hở của vách tường. Ngày đó đói rét với những cơn sốt rét chết người, ấy vậy mà sức sống vẫn vươn lên rất mạnh, cho đời những mầm xanh tươi.
    .
    14947750_1061293353983179_3569022093767647317_n.jpg
    Đồi Thông ở Khe Sanh - Ảnh của Họa sĩ Đinh Giao Hữu
    .
    Sài Gòn 03/11/2016
    Kts. Đinh Thanh Hải
    ..........
    ĐinhDanhVùng thích nội dung này.
  2. Đinh Danh Vùng Moderator

    Ngày tham gia:
    17/12/12
    Số bài viết:
    136
    [IMG]
    Ảnh mạng minh họa

    Mỗi lần về thăm nhà, tôi thấy cuốn lốc lịch treo tường được mẹ tôi xé rất cẩn trọng từng tờ, rất đều đặn vào buổi chiều tối hôm trước, để mở cho ngày hôm sau, không bao giờ quên; Bà nhìn ngắm tờ lịch rồi xếp gọn gàng vào ngăn kéo.

    Tôi ngạc nhiên hỏi: Thế Mẹ cũng biết đọc à? Bà nói: Đọc được chứ sao. Vì từ nhỏ, tôi chỉ thấy bà tần tảo, suốt ngày tất bật với công việc nhà, công việc đồng áng, chưa từng thấy mẹ tôi cầm bút viết, hay đọc cái gì, mọi việc liên quan đến “viết lách” đều do bố tôi làm cả. Biết mẹ quan tâm đến ngày tháng, những năm sau, tôi luôn mua sớm cuốn lốc lịch to hơn đẹp hơn về treo ở nhà, để bà dễ nhìn hơn. “Qua một ngày, biết một ngày…”. Nói như vậy, mới thấy được tuổi già cảm nhận và quý trọng cuộc sống còn lại của mình biết nhường nào.

    Tôi cũng hay có những giấc mơ đẹp về những ký ức của tuổi thơ, như mơ còn đang đi học… Mơ được gặp lại cha, gặp lại ông nội và những người thân đã khuất... , với những khung cảnh gia đình đầm ấm, làng xóm êm đềm khi xưa… Khi tỉnh giấc, thấy lòng bâng khuâng lưu luyến, cứ muốn sống mãi trong giấc mơ đẹp; nên vẫn thường hay nhắc nhở con cháu, luôn biết ghi nhận và quý trọng từng khoảnh khắc những ngày tháng ta đang sống.

    Chúc anh Hải luôn có những giấc mơ đẹp về người thân, về quê hương... ; chúc Anh cùng gia đình hạnh phúc, thành công trong cuộc sống.

    Đinh Danh Vùng.
  3. administrator Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    748
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    Xin chào anh Đinh Danh Vùng,
    Chưa gặp anh ở ngoài đời, nhưng qua những bài viết của anh đăng trên trang Họ Đinh Việt Nam, Hải cảm nhận anh là một người rất tuyệt vời, viết bài rất hay và cảm xúc dạt dào.
    Cảm ơn anh đã đọc và chia sẻ một bài rất hay!
    Luôn cầu mong anh cùng gia đình dồi dào sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc! Mong anh viết thật nhiều bài hay để chia sẻ cùng bà con họ Đinh Việt Nam ta.
    Trân trọng
    Đinh Thanh Hải

Chia sẻ trang này