Lá Trầu Xanh qua giọng ca Đinh Mê Linh

Thảo luận trong 'Tác giả và Tác phẩm' bắt đầu bởi Đinh Thanh Hải, 3/4/17.

  1. Đinh Thanh Hải Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    679
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    Đinh Mê Linh ca bài Lá Trầu Xanh
    Lời bài Tân Cổ LÁ TRẦU XANH
    Tác giả Viễn Châu
    .
    Ngâm thơ:
    Thương nhau cau bổ làm đôi miếng
    Một lá trầu xanh thắm nợ duyên
    Cứ mỗi chiều về tan buổi chợ
    Em còn hoài vọng tiếng người thương

    (vọng cổ)
    (1) Anh hứa với em khi mình nên duyên nên nợ
    thì một miếng trầu xanh cũng nên vợ nên chồng
    Cau thắm trầu xanh sẽ thêm đượm thêm nồng
    Mỗi sớm tinh sương gánh trầu ra chợ
    trên con đê dài thoăn thoắt đôi chân
    Em không sợ nắng vàng héo úa trầu xanh
    mà sợ người yêu chờ đợi phiền buồn
    Đôi mắt kiếm tìm giữa buổi chợ tan
    lỡ chuyến hẹn hò tình duyên đôi lứa.

    (2) Nhưng rồi một hôm mưa buồn xóm chợ
    bên thúng trầu xanh em chờ bạn chung tình...
    Mưa gió cách ngăn duyên kiếp đôi mình
    Chợ vắng thưa người sao anh không đến
    yêu nhau ngại gì lầy lấm bàn chân.
    Để em quay về thơ thẩn nhớ thương
    Anh phụ em rồi, anh không tới nữa
    để phiên chợ buồn héo hắt trầu xanh.

    (Mạnh Lệ Quân)

    Hoa thu rụng rơi hoài bên sông lạnh
    Em đếm bao lá rụng, một ngày thu tàn hiu quạnh
    Khung trời mưa buồn buông lạnh
    Ngỡ ngàng đứng bên cổng rào
    nhà anh đang nói cười rộn ràng.
    Em hỏi thăm, hay được đây là ngày tân hôn
    Đây ngày vui mừng tân hôn của anh với người mến thương
    Thôi rồi lỡ làng duyên nợ. Áo em lệ sầu thấm hoen
    lỡ câu mong chờ, mong đợi.
    Ngày mai chỉ hồng thắm duyên cớ sao anh vội sai hẹn
    Còn chi tiếng thề ái ân lời đoạn thề sao đành quên nhau.

    (vọng cổ)

    (5) Trời ơi! Hai thúng trầu xanh
    còn nặng oằn đôi vai bé nhỏ
    nhưng gánh tình chung đã gãy đổ tự lâu rồi
    Tiếng pháo rền vang pha lẫn tiếng vui cười
    Anh sắp vừa vui vầy duyên mới
    em cũng bắt đầu làm một kẻ đơn côi
    Muốn quay về để khỏi thấy cảnh gai mắt trái tai
    nhưng sao chân muốn bước mà dạ còn mong ở lại
    Trời ơi! Nỗi khổ đau của một người con gái
    mười tám xuân xanh đã mang mối tuyệt tình.

    (6) Trên đường về lệ trải gót chân quê
    trên bến cũ con đò sao vắng bóng?
    Đò ơi! sao mi không thương xót một người vô vọng
    lại vội vàng tách bến sang ngang?

    Mưa hay lệ rơi hoài trên áo?
    Gió quyện ngàn xác pháo trên sôn
    Thu về rụng lá trầu xanh
    Trầu xanh rụng lá, tình anh hết rồi
    Một gánh trầu oằn nặng trên vai
    Nhưng gánh nặng u hoài muôn vạn kiếp
    Mưa rơi lạnh buốt khung trời
    Anh phụ em rồi, em còn biết tin ai?

Chia sẻ trang này