tổ quốc ơi

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi Đinh Xuân Vinh, 13/7/17.

  1. Đinh Xuân Vinh Moderator

    Ngày tham gia:
    2/11/09
    Số bài viết:
    423
    TỔ QUỐC ƠI
    Xưa chúng tôi nghe non sông gọi
    Gác bút nghiên xếp mọi việc nhà
    Một lòng giải phóng quê ta
    Vì dân ngã xuống ai mà xót thương.

    Trước quân thù kiên cường anh dũng
    Để hôm nay có những biển vàng
    Tỉnh mơ hồn phách lang thang
    Chiến tranh kết thúc tình làng hương quê.

    Đất nước nay đã về một mối
    Nhưng không ngờ nhức nhối tim đau
    Ta về vun vén cho nhau
    Để câu thơ rụng nhuộm sầu ái ân .

    Ai thấu hiểu lòng dân oan trái?
    Những linh hồn mãi mãi oan sai
    Mình về học chữ khoan thai
    Vội gì cũng quãng đường dài phải đi.

    Xưa có ruộng thì qui địa chủ
    Còn bây giờ có đủ đất đai
    Chiều nghiêng gậy trúc, hình mai
    Rưng rưng nguồn cội lòng ai bồi hồi.

    Còn bây giờ cái thời mở cửa
    Đất quốc phòng cho sửa sân gôn.
    Bốn mùa xao xuyến tâm hồn
    Bốn mùa sâu lắng bồn chồn đầy vơi.

    Thương dân mình bao đời đói khổ.
    Xưa dân cày lúa nhổ trồng đay
    Nay nhờ Đảng có ruộng cày
    Thế mà lại phải đi vay mời kỳ

    Các anh ơi về đi chứng kiến
    Địa chủ đang hiển hiện trần gian.
    Chân mây trời đã úa vàng
    Đầy tay giọt mặn khẽ khàng rơi rơi…


    THÌ THẦM CÙNG NHAU
    ***
    Ghé tai nói nhỏ mình thôi đi
    Thua - được vỡ đầu rách cả mi
    Khán giả hò la lòng thỏa thích
    Hội xong! tạ thế hỏi còn gì?

    Bây giờ mày nói tao nghe rồi
    Có lẽ từ nay mình bỏ thôi
    Cố đấm ăn xôi rồi cũng chết
    Thôi đừng đấu đá để người cười.

    Bao năm vất vả công thằng này
    Nuôi dưỡng luyện rèn mấy tháng nay
    Vỗ béo cho ăn chơi hỏa thích
    Cần gì cũng có vui hàng ngày.

    Thế mà nay nó đã thay mầu
    Bội nghĩa vong ân hứa kiếp sau
    Trao giải xong rồi đều phải chết
    Suối vàng khi ấy ta cùng nhau.

    Đinh Xuân Vinh

Chia sẻ trang này