Tủ Sách Đinh Hữu Dư

Thảo luận trong 'Sự kiện & tin tức' bắt đầu bởi administrator, 16/10/17.

  1. administrator Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    748
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    Du 1.jpg
    THƯ GỬI MỘT NGƯỜI CÙNG TUỔI....
    Chào Dư!
    Chúng mình cùng 88 cùng tuổi Mậu Thìn đấy nên tớ sẽ gọi Dư là cậu nhé, như một người bạn đồng niên dũng cảm.
    Hôm nay tớ đang trong một kỳ nghỉ ở xa, mở mạng lên tình cờ thấy câu chuyện về hoàn cảnh và sự ra đi của cậu trên Facebook một người bạn, tớ ám ảnh và xúc động mà chẳng thể ngủ lại được nữa nên tớ quyết định vài dòng cho cậu, một người chưa từng quen biết.
    Người ta nói cậu nghèo lắm
    Người ta nói cậu vất vả lắm....
    Còn riêng tớ nghĩ cậu là người may mắn lắm, Dư ạ.
    Không phải thứ may mắn tầm thường loại 2 kiểu có bố làm quan chức, có nhà đẹp, có siêu xe hay trúng độc đắc, cậu may mắn vì biết rõ ước mơ của mình là gì và được sống hết mình và được chết vì ước mơ ấy. Rất nhiều người trẻ dù có đủ đầy hơn, có hoàn cảnh tốt hơn, chưa chắc có được cái may mắn đó. Ngày qua ngày, họ sống một cuộc đời nhàn nhạt - muốn đến đâu thì đến, vô định và cũng vô vị. Cứ tồn tại và hít thở thôi, còn sống thì để bố mẹ lo đến chết. Biết được mình sống chết vì cái gì, biết mình muốn thành cái gì trong tương lai và dám đi đến tận cùng của ước mơ - không phải ai cũng tự trả lời được, nhất là ở nước mình
    Tớ có đọc đâu đó có nhiều kẻ ác ý, thậm chí có vài người còn là đồng nghiệp của cậu, họ nói cậu muốn tranh thủ lúc thiên tai bão lũ săn bài săn ảnh.....để kiếm tiền, có gì đâu mà phải tri ân với cả ồn ào. Tớ mong rằng từ trên trời xanh, cậu sẽ rộng lòng tha thứ, đừng trách họ vì cuộc đời vốn là thế, luôn có những kẻ đầy những suy nghĩ đố kỵ, và u ám về cuộc đời. Dù họ có giàu có hay quyền lực đến mấy, trong mắt tớ họ mãi mãi chỉ là những kẻ thấp hèn - cứ để họ ở yên trong cái hố sâu sân si của lòng vị kỷ.
    Kiếm tiền không phải là cái gì xấu xa - tội lỗi cả, miễn là đồng tiền đó sạch sẽ và lương thiện. Mình thắc mắc những người ưa phán xét đó họ cần bao nhiêu tiền để sẵn sàng đội mưa - đội bão để dũng cảm đi "kiếm tiền" như cậu??? Chắc là họ sẽ chọn những cách kiếm tiền dễ dàng hơn: ngồi trong một căn phòng máy lạnh an toàn, copy hình ảnh - tin bài trên mạng để rồi truyền đi khắp mọi nơi như thể chính họ đang ở giữa vùng rốn lũ; bằng cách ấy, lượt view càng lên cao - lòng tự trọng nghề nghiệp càng xuống thấp.
    Nếu không có những người dũng cảm như cậu, người miền xuôi sẽ chẳng bao giờ hình dung biết được một cơn lũ ở vùng cao sức tàn phá khủng khiếp như thế nào, đồng bào khốn khổ ra sao...
    Tớ luôn quan niệm: chất lượng cuộc sống là quan trọng hơn độ dài cuộc sống. Tớ là thuộc kiểu người chọn sống 50 năm ý nghĩa hơn là 100 năm mờ nhạt. Cái chết suy cho cùng không phải là điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là đến khi chết ta không nhớ là mình đã từng thực sự sống. Tớ cũng có đủ loại ước mơ cho riêng mình, to có nhỏ có, mơ mộng có, điên rồ có - và tớ luôn nghiêm túc và thành thật với chúng; giờ thì tớ đang theo đuổi sự thành đạt bằng nghề nghiệp và học vấn của mình. Thành đạt thì chưa chắc đã hạnh phúc đâu; nhưng ít nhất phải thành đạt trong sự soi sáng của hiểu biết thì mới có năng lực để giúp được chính mình và nhiều người quanh mình một cách thiết thực nhất trước khi có những cống hiến lớn hơn để trả ơn cuộc sống.
    Không có một ước mơ, đời chúng ta sẽ như nước lọc chứ chẳng thể nào là rượu vang được
    Tớ cũng đã làm đủ nghề để kiếm sống để nuôi ước mơ của mình, từng ăn một bữa sống cả ngày, từng ở trong một căn phòng mở cửa ra là bước lên giường vì phòng chỉ đủ kê 1 chiếc giường duy nhất, từng mấy năm liền chết thèm chết nhạt được một ngày Chủ nhật được nghỉ ngơi trọn vẹn. Và tớ chẳng có gì phải giấu diếm hay xấu hổ vì những ngày đã qua mà còn hết sức tự hào và biết ơn những tháng ngày gian khổ ấy. Vì không có mồ hôi rơi - nước mắt rơi những ngày ấy, sẽ chẳng bao giờ có ngày hôm nay.
    Nếu còn tiếp tục con đường đang dang dở, tớ rất tin nhất định cậu sẽ trở thành một nhà báo có tâm - có tầm - có bản lĩnh của một người làm nghề chân chính.
    Được sống đến cùng,hay được chết vì đam mê của mình cũng là một điều hạnh phúc.
    Ngủ ngon Dư nhé, giữa lòng quê hương, giữa tâm trí bạn bè, những người quen và không quen nhưng đều vô cùng ngưỡng mộ cậu - một người trẻ đã sống một đời trọn vẹn hạnh phúc, trọn vẹn mê say và hoài bão.
    .
    Dinh Huu Du.jpg
    "DƯ ƠI, ĐỂ TỚ LÀM TIẾP NHÉ?"
    Không hiểu sao điều đó cứ văng vẳng thôi thúc trong lòng mình khi biết rằng mở cửa phòng làm việc của bạn Đinh Hữu Dư ở cơ quan Thông Tấn Xã, có đến cả tạ sách do Dư mỗi lần về Hanoi lại góp nhặt những đồng tiền ít ỏi của nghề phóng viên mua sách với ý định lập một tủ sách nhỏ cho bọn trẻ ở Mù Căng Chải.
    Mình biết mình có thể giúp Dư thực hiện trọn vẹn ước muốn đẹp đẽ và còn dang dở ấy - để thay lời cảm ơn và ngưỡng mộ đến bạn ấy, một người bạn đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng tươi đẹp.
    Và sau nước mắt - sau cảm thương phải là hành động cụ thể.
    Một tủ sách mang tên cậu ấy, tủ sách Đinh Hữu Dư trên chính mảnh đất Yên Bái mà cậu đã sống và cống hiến đến phút cuối cùng. Tại sao không chứ?
    Nếu bạn cũng muốn cùng chúng tôi thực hiện nốt tâm nguyện của Dư, hãy gửi những cuốn sách cũ hoặc mới mà bạn nghĩ rằng phù hợp cho các em học sinh các cấp về hệ thống văn phòng TransViet Group trên khắp cả nước. TransViet sẽ cử nhân viên tiếp nhận, phân loại và đóng gói sách trước khi chuyển đi.
    TP. Hồ Chí Minh:
    Toà nhà Travel House - 170-172 Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Phường 6 - Quận 3 - TP. Hồ Chí Minh.
    Người nhận: Chị Nguyễn Hồng Thoa
    (0901579779)
    TP. Đà Nẵng:
    122 Lê Lợi, Quận Hải Châu - TP. Đà Nẵng
    Người nhận: Chị Đỗ Phương Huyền
    (0938711074)
    TP. Hà Nội:
    Tầng 4 - Toà nhà Bắc Á - Số 9 Đào Duy Anh, Quận Đống Đa, Hà Nội.
    Người nhận: Chị Đào Hiền Hạnh
    (0973832012)
    Thời hạn quyên góp tới trước ngày 31/10/2017
    Chúng tôi sẽ chỉ nhận sách và sách - không nhận tiền mặt. Trong mỗi cuốn sách, các bạn có thể viết điều gì đó dành riêng cho Dư, mình tin bạn ấy sẽ đọc được.
    Ngoài sách, tất cả các chi phí khác để có thể hình thành trọn vẹn nguyện vọng này sẽ do Chương trình Ngàn máy tính - Triệu ước mơ và TransViet Group chi trả.
    Chúng tôi sẽ tới tận nơi, chọn một ngôi trường phù hợp ở Yên Bái để thay mặt Dư thực hiện trọn vẹn mong ước của bạn ấy và thông báo rộng rãi tới tất cả cộng đồng.
    Hi vọng rằng ở trên cao xanh kia, cậu ấy sẽ có thể mỉm cười khi thấy học sinh vùng cao được vui cùng con chữ và những trang sách quý - ước muốn mà Dư đã âm thầm chuẩn bị thực hiện bấy lâu nhưng đành gác lại vì cơn lũ định mệnh.
    Hãy để Dư sống mãi trong sự ngưỡng mộ và hành động nhỏ bé nhưng thiết thực của chúng ta.
    Bạn sẽ làm cùng tôi nhé, những cuốn sách thay lời cảm ơn của những người ở lại???
    Hãy cùng chúng tôi lan truyền đi những điều tốt đẹp, để những người "đã sống như những đoá hoa" như Dư có thể yên lòng.
    Tháng 10 năm 2017
    Đinh Danh Vùng thích nội dung này.

Chia sẻ trang này