Cho một thời tôi yêu

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi dinhviethong, 29/5/11.

  1. dinhviethong Thành viên mới

    Ngày tham gia:
    13/5/11
    Số bài viết:
    41
    Con người có thể quên nhiều thứ...Nhưng không thể nào quên những năm tháng tuổi trẻ hiến dâng mình cho Tổ Quốc

    [IMG]

    Nhà hôm nay đi hết, một mình nó lang thang trên mạng đọc bài viết của Blogger Ngô Vũ Minh Phương nó càng buồn trong cái ngày cuối tuần.


    Lững thững đi như người vô định qua nhà bà Cúc bán tạp hóa, nó mua một chai Vokka về với ý định giết chết nỗi buồn cứ nhói lên trong nó.

    Ngày hôm nay là ngày 22/12 ngày của cánh đàn ông chúng nó, một ngày tự hào kèm theo những nỗi buồn bởi... Ngày của đau thương và mất mát của bao gia đình, của dân tộc nó khiến cho nó một thằng cũng từng cầm súng một thời trên mảnh đất biên cương Tổ Quốc càng buồn, càng vật vã trăn trở.

    Những kỉ niệm xưa cứ dồn dập sống lại trong kí ức nó, khiến cho nó đờ người như bị ma nhập, nó lẩm nhẩm... Hai mươi bốn năm rồi! Ừ nhỉ thời gian nhanh thật mới đó mà đã hai mươi bốn năm... Nó ngày xưa cường tráng mạnh mẽ giờ đây đã cằn cỗi với mái tóc nhuốm bạc - tay giã gạo liên tục hết ly này tới ly khác… một mình nó uống như uống nước lã .

    Chiều về đi qua nhà em nó lén thả một viên đạn AK vào đốt tre của cọc hàng rào trước nhà em…đấy là bí mật của nó và em, lời hẹn trên đồi chè nơi bí mật của hai đứa nó.

    Tối ánh trăng chênh chếch chiếu vào hầm của phân đội như đồng lõa, nó nhẹ nhàng khoác khẩu AK rời đơn vị đi như mèo rừng đến điểm hẹn.

    Thúy ngồi đó tóc xõa mượt như dòng suối đêm, hai tay bó gối mắt nhìn mơ màng ngắm trăng đêm rằm… một mình!

    Òa ! Nó nhẹ nhàng tới và làm cho em giật mình, cái ú òa của những kẻ vụng trộm vùng biên cũng nhẹ và khẽ như âm thanh của đêm rằm tĩnh mịch.

    Nó và em cứ thế, đêm rằm nào cũng hẹn nhau ra đây ngồi thả hồn ngắm trăng và nói đủ thứ chuyện về nó, về em về ước mơ và cuộc sống của chúng nó…Và khi hết chuyện để nói hai đứa lại nằm dài giữa những luống chè ngắm trăng đêm rằm.

    Cái tuổi 19 của nó, tuổi của khát khao và đam mê chúng đến với nhau tự nhiên như đất trời, miên man trên bộ ngực căng tràn sức sống của em và những nụ hôn dài quên tất cả xung quanh, thế giới bây giờ chỉ còn trăng và hai đứa nó.

    Đừng …đừng anh… em không thể, em không muốn như mẹ! Thúy vùng vẫy từ chối yếu ớt.

    Trong đêm tiếng của nàng run rẫy nửa cầu xin năn nỉ, nửa như quyến rũ mời chào làm cơ thể nó căng lên như muốn vỡ tung ra, nhưng cũng như bao lần trước nó đều chịu thua trước em.

    Thúy là con chị Nga ở Đoàn 82 kinh tế, cách chốt nó đóng khoảng non bốn cây số trên đường đi đến bến phà Phục Hòa của D15 công binh…Đoàn 82 toàn là các chị quá lứa trong chiến tranh chống Mỹ được thành lập và về đây với nhiệm vụ làm kinh tế, trồng mía, chè, chăn nuôi gia súc…Nơi đây được gọi với nhiều cái tên như xóm Không Chồng, xóm Chửa Hoang người ta quên mất cái tên gọi đích thực là Đoàn 82 từ bao giờ chả biết và dù ở đây có người đã lên chức bà ngoại nhưng người ta vẫn gọi bằng " Chị " ( Một quy ước bất thành văn của cánh lính ) hình như là để các chị trẻ mãi, trẻ mãi không già - Những cái tên đã toát lên cuộc đời và cuộc sống của các nữ chiến sỹ của Đoàn.

    Mỗi một C của Đoàn được xây dựng như một thôn bản với từng nhà riêng của các chị, họ sống với những đứa con của tình yêu chớp nhoáng, trong chiến tranh kháng chiến chống Mỹ khốc liệt, của những khát khao làm vợ, làm mẹ…rồi những đứa con sau thống nhất khi các chị đã lỡ thì, quá lứa, khi đã gửi hết tuổi trẻ và sức xuân trên dãy Trường Sơn ngút ngàn hay những tuyến lửa ác liệt dưới mưa bom, bão đạn. Đến giờ nơi nương tựa lúc tuổi già là những đứa con, những đứa con của chính mình để thỏa cái khao khát bản năng làm mẹ… Và những thiếu nữ như Thúy ra đời như thế gắn suốt cuộc đời với những nốt trầm bi ai của chiến tranh.

    Đêm như men say với ánh trăng bàng bạc phủ trắng đồi chè, mùi hương tinh khiết của những búp chè non hòa lẫn trong không khí núi rừng yên tĩnh khiến lần này đến lượt Thúy không cầm mình được nữa…Chồm lên người nó hôn như cuồng dại nàng hổn hển …

    Này thôi em cho đấy một lần thôi nhé, để lần đầu tiên của em được huyền ảo lung linh dưới ánh trăng này!

    Sao thế anh? Anh giận em à…thôi mà nhanh lên sắp sáng rồi…

    Đầu óc nó lùng bùng một bên là em trắng ngần tinh khôi với đam mê khát khao cháy bỏng trong nó…Và một bên hình ảnh những cuộc đời của những con người xóm Không Chồng cứ đè nặng nên nó phảng phất nỗi buồn, nỗi đau khiến nó quay cuồng đắn đo…

    Trông đầu nó hình dung ra những đứa trẻ lam lũ mặt mũi đen nhẻm chơi đùa ven suối, với cái quần đùi được cắt khâu bằng những bộ quân phục K82, những khao khát khi được gọi một tiếng cha như thằng Xin con chị Phượng ở Thanh Hóa khi tâm sự với nó trong cái buổi học kèm cho nó ở chân đồi Lũng.

    Nó hình dung ra những cố gái ở Thủ đô nơi gia đình nó ở với tương lai của nó sau khi xuất ngũ, nó không đủ can đảm ở lại nơi rừng thiêng, nước độc với những mảnh đời lam lũ. Nó hèn vì không dám đi tới tận cùng với người con gái nó yêu, vượt qua mọi thử thách giống như mấy ông nhà văn hay viết tiểu thuyết tình cảm.

    Dù có được sự đồng lõa và ủng hộ của Thúy và ngọn lửa đam mê đang hừng hực cháy trong người, nhưng những hình ảnh như giằng co, thúc đẩy nó ...nó muốn có Thúy và lại không đủ dũng khí khi đi tới tận cùng chân trời tình yêu, còn cứ làm cái việc thỏa mãn sự khao khát rồi chuồn như những người trước và để lại cho người con gái một mình gánh nỗi đau thì nó không can tâm.

    Cuối cùng đến lượt nó vượt qua được cái ngọn lửa đang rừng rực cháy trong người, không phải vì nó cao thượng hay đạo đức ghê gớm gì như nó vẫn nghe từ nhỏ đến giờ….Mà chỉ vì cái xóm Không Chồng, xóm của chị Nga…của Thúy, nỗi đau của những đứa trẻ không cha, nỗi buồn của chiến tranh.

    Nó ghì chặt lấy em im lặng…nếu có duyên anh sẽ quay lại Cao Bằng tìm em và nếu em chưa có chồng thì lấy anh nhé, nhưng thật ra anh cũng không chắc chắn điều đó đâu!

    Nó nói như với chính con tim của mình vậy, mặt nó đỏ bừng trong đêm.....!!!

    Chiều chủ nhật nó thiếp đi bên chai rượu cạn khô, lăn lóc với con mắt sưng húp vì bị lẹo hay là nó khóc nữa cũng không biết được...trong cơn mê man nó như quay về nơi ấy với những số phận khổ đau vì bị quên lãng cùng vệt " ố " trong lý lịch của những người anh hùng và lời của Thúy như xoáy vào tâm can nó.

    " Anh hỏi cha em đâu ư ? Có lẽ bây giờ ông đang nằm ở một Nghĩa Trang Liệt Sĩ nào đó mà mẹ con em chưa tìm được...mà cũng có khi ông đã là một ông to ở đâu đó cũng nên - Cái thời chiến tranh của mẹ biết được cái tên để gọi nhau là quý lắm rồi..."

    Cứ thế nó mê man trong kí ức của một thời quân ngũ mà quên hết mọi sự đang diễn ra quanh nó từng giờ, từng phút.

    *

    * *

    Đang làm tranh thủ cái báo cáo tổng kết năm, chợt chuông điện thoại reo vang.

    Nó với tay nghe…bên kia vợ nó gọi nói giọng vội vã.

    Anh xin về ngay đi, mau lên nhà có khách rất nhiều khách

    Về ngay đấy để em còn đi chợ

    Rồi không kịp để nó hỏi lại cho kĩ càng vợ nó cúp máy cái rụp. Tính khí của Thúy như thế nhiều khi phát bực nhưng nó cũng quen rồi, bởi Thúy ít khi lắm mới gọi cho nó trong giờ làm việc. Vậy là quan trọng rồi đây..khách nào nhỉ, khách đông lắm là sao? Nó băn khoăn suy nghĩ, rồi chép miệng thôi về vậy, đằng nào cũng không xong kịp.

    Rời cơ quan nó phóng xe như bay về nhà, vừa chạy xe vừa tìm cách để giải đáp câu hỏi…

    Gần tới nhà nó thấy chiếc xe ca Hải Âu đậu tấp bên ven đường dưới gốc cây Móc mật. Những bộ quân phục láng bóng tấp nập ra vào nhà nó, dựng vội xe nó ào vào…

    Những cái ôm, cái bắt tay giữa những người lính cũ của trung đoàn 531 về thăm lại Cao Bằng, thăm nó!

    Hạnh phúc như trào lên, nó nghèn nghẹn bắt tay từng người.

    Thúy tất tả đẩy xe ra và í ới gọi mấy cô bạn hàng xóm qua phụ giúp, ở cái bản Trang này vốn thế…khách đông là nhờ ngay lực lượng tại chỗ hỗ trợ, mà nói cho cùng khách có lạ đâu…

    Nhưng bộ bàn ghế, ấm chén được bày nhanh như có phép tiên, chuyện thôi là chuyện…Thằng Hùng miệng cứ bô bô:

    Hồi ý tưởng nó bỏ con Thúy rồi! Nó mà bỏ tao với thằng Thanh đăng kí ngay.

    Cô bé thắm “ ngày xưa “ cười toe toét : Anh Vinh kều ngày ý cứ rủ em với cái Mơ đi rình trộm hai ông bà này, nhiều pha nảy lửa lắm vậy mà…mất công toi chỉ tổ cho muỗi đốt!

    Tính khí của nó như thế mà anh Tùng chậm rãi nói:

    Nó thẳng tính như đường đạn trước quân thù và tình yêu cũng thế, nên con Thúy mới gục ngã chứ không dễ gì...

    Cứ thế chuyện cứ quay vòng tròn quanh chủ đề 24 năm về trước. Nó ngồi nước mắt rưng rưng nhớ lại thời gian xuất ngũ về chốn phồn hoa đô hội tưởng rằng nó sẽ quên được Thúy, quên được cái nơi hẻo lánh vùng biên giới này.

    Bốn năm đại học trôi vùn vụt biết bao cô bạn gái xinh đẹp trong trường để ý đến nó, vậy mà đầu óc của nó chỉ hướng về nơi đây.

    Con ạ! Nếu con đã quyết thì ba mẹ ủng hộ, miễn là con hạnh phúc thôi.

    Mẹ nó nói như động viên và mở cho nó lối thoát…lại ba lô con cóc nó lên đường với tấm bằng đại học thay cho khẩu AK, trở lại đây.

    Thúy lúc ấy đã học xong sư phạm và về làm cô giáo, có điều Thúy vẫn đợi như là có linh tính cho một cuộc đoàn viên.

    Thêm một năm công tác tại huyện ủy Phục Hòa nó đưa em về Hà Nội ra mắt ba mẹ nó.

    Giờ thì cái xó hẻo lánh này đã trở nên sầm uất và tấp nập bởi sự thông thương giữa hai nước Việt – Trung.

    Con Hà đã vào cấp ba trường huyện, thằng Nội cũng học lớp bốn rồi.

    Thời gian nhanh thật…Nó mơ màng quên cả cảnh vui vẻ, ồn ào xung quanh.

    Đoàn cựu chiến binh trung đoàn 531 tại Hà nội vài năm lại tổ chức chuyến đi kỉ niệm ngày 22/12 về thăm đơn vị cũ, thăm các mế, các bá và các chị xóm Không chồng… xóm đã giải thể, có người đã vĩnh viễn nằm lại dưới thung lũng Tà Lùng, người thì hồi hương. Nơi đây như quê hương thứ hai của những người lính. Và họ cũng không bao giờ quên vợ chồng nó.

    Pác phân pác “ 100% “ tiếng anh Tùng trung đoàn phó ngày xưa hô vang…kin lẩu ne “ uống rượu nhé “ mọi người mời nhau và thi nhau hát những bài hát của một thời trai trẻ những bài hát then, hát lượn cũng được mang ra trổ tài.

    Chưa thấy người nào trong những người có mặt quên đi cách uống rượu chéo tay bằng muổng. Những tiếng Tày, tiếng Kinh trộn vào nhau trong không khí náo nhiệt, tiệc vui kéo dài không dứt.

    Nó trốn vào trong buồng cố gắng làm cho xong bản tổng kết để ngày mai theo anh em lên đơn vị cũ, lên lại chốt 13 Khau Chỉa…ừ riêng vợ chồng nó thì còn phải ra thăm lại đồi chè năm xưa nữa...tiếng đàn " Tính " và những bài hát, những trận cười vẫn vang một góc xóm núi.

    Đinh Văn Hồng
    DinhThiThuThuydinh trong phuc thích nội dung này.

Chia sẻ trang này