Mấy chốc mà đời thành cỏ hoa

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi Đinh Thanh Hải, 22/6/11.

  1. Đinh Thanh Hải Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    571
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    [IMG][IMG]

    Mới những ngày nào đó ta còn trẻ thơ, như tờ giấy trắng... giờ giật mình tỉnh ra thì cũng đã kha khá tuổi đời, cũng gần được coi là người lớn. Thời gian lao đi nhanh quá, nó cuốn trôi đi bao nhiêu thứ của một đời người: Tuổi thơ, ký ức, bạn bè, người thân... Có những người đã không còn sống trên đời người, có những người đã chìm vào cỏ cây, lại có những người đang còn phiêu bạt chốn nơi nao...

    Đã đi một nửa chặng đường đời mà cảm thấy chưa làm gì nên thân, không biết thời gian còn lại ta có làm được gì lớn lao không? Tiến bộ hơn không? Có là người thành đạt ở mọi mặt? Hay là dậm chân tại chỗ và rồi đi thụt lùi, thật khó mà đoán được kết quả của ta đạt được gì ở tương lai? Chỉ biết cố gắng làm thật tốt, làm hết sức mình, không nên chần chừ hay e ngại trước một vấn đề nào của cuộc sống, hãy cố gắng làm mọi cách để đạt được nó, vượt qua nó... Hãy luôn nói với mình: Tại sao họ làm được mà ta lại làm không được? Họ viết văn ư? Ta cũng tập viết, biết đâu thành nhà văn? Họ là nhà thơ ư? Ta cũng tập làm thơ... Họ là họa sĩ ư? Ta cũng vẽ... Họ là nhạc sĩ ư? Ta cũng tập sáng tác... Họ là ca sĩ ư? Ta cứ nghêu ngao hát chơi... Họ là nhiếp ảnh gia? Mặc kệ ta cứ chụp hình... Hầy dà coi bộ mình tham quá chăng? Cái gì cũng muốn làm là sao? Ông bà xưa đã dạy: "Nhất nghệ tinh nhất thân vinh" Chỉ cần học một nghề thôi, nhưng nghề đó bạn phải thật giỏi... khi đó tự khắc bạn sẻ thành đạt, được mọi người mến mộ hay vinh danh. Vâng tôi biết mình đang làm gì? nghĩ gì? Công việc chính của tôi là kiến trúc sư, còn lại thời gian rảnh rỗi tôi thích viết, thích chụp hình... hay nghêu ngao hát cho đời thêm vui, vậy có gì đâu là xấu, đâu có gì là không hay?

    Trong cuộc sống tôi chứng kiến nhiều mảnh đời, nhiều gia đình, nó làm tôi suy nghĩ sâu hơn: lúc trẻ bôn ba với thời vận, bỏ xứ đi nơi xa làm ăn kiếm tiền, kiếm danh... nhưng về già tay trắng hoàn trắng tay, không còn ai bên cạnh mình, căn nhà để chui vào chui ra cũng chẳng có? Sao cuộc đời lại trớ trêu, đùa vui với những số phận như vậy, kiếp trước họ làm gì mang tội chăng? Mà kiếp này họ phải chịu nhiều khổ cực đau đớn như vậy? Đôi khi họ tự an ủi: Âu là cái số...

    Càng sống thêm với đời tôi cảm thấy màu hồng của cuộc sống càng nhạt đi, xung quanh đó còn lắm cái màu u buồn, đen tối... Càng sống tôi càng khép mình lại, bàng quang với cái nhộn nhịp của cuộc sống... Sự đa nghi trong tôi nhiều hơn khi nghĩ về một mối quan hệ. Tôi sống ít vồ vập với những những cuộc vui hay gặp bạn bè ăn nhậu thâu đêm suốt sáng. Giờ đây tôi e dè với những mối quan hệ, không biết ai là tốt ai là xấu? Ai là người mình cần sống hết mình?

    Bây giờ trong mắt tôi chỉ còn tồn tại lại những người sống vì chữ tình, quý mến nhau, tôn trọng nhau, không mưu mô hay lợi dụng... Còn những mối quan hệ khác tôi lờ đi và nó dần dần lu mờ, không đáng để tôi bận tâm hay bực dọc, nhức đầu.

    Không biết bạn bè cùng lứa với tôi có triệu chứng như tôi hiện nay hay không? Nhưng riêng tôi tôi thấy mình hiện tại bị làm sao đó? Đôi khi thật chán chường, căng thẳng: Sáng sớm đi làm, tối mù về nhà, cứ làm việc và làm việc. Đôi khi tôi thèm lắm những cái tung tăng, thèm những cái tự do đi đây đó, thích về quê lúc nào thì về... Nhưng đâu phải dễ dàng như vậy? Những lần ở quê có đám cưới của người quen, bạn bè... mình không về được, họ điện thoại trách hờn: Kiếm tiền nhiều để làm gì? Chết có mang theo được không?
    Khó lắm, xin nghỉ một ngày làm việc để đi chơi như là một điều xa xỉ, chứ chưa nói số tiền bỏ ra để đi chơi. Ai mà không thích đi đây đi đó, để cho đầu óc được nhẹ nhàng, cơ thể được phục hồi. Ôi cái cuộc sống sao mà chán quá vậy?

    [IMG]

    Dạo này tôi dành phần lớn thời gian cho gia đình, không đâu bằng gia đình mình, bôn ba ở ngoài chỉ mong trời tối để về nhà ăn chén cơm tối, nằm xem tivi hay con trai đem đồ chơi ra chơi cùng... Nhìn thấy con cười cười nói nói làm ta nhẹ nhàng đi bao nhiêu, cảm thấy đời sống này thật tươi vui hạnh phúc, cảm thấy cuộc sống của ta thêm nhiều ý nghĩa.

    Tối qua chở con đi chơi, thấy con tung tăng cười đùa với trò chơi thú nhún. Làm mình cũng vui theo, chơi một lúc thì thấy nhiều em bé lên chơi cùng quá, sợ con không an toàn, cố gọi con để con tới và bế con về. Nhưng con vui quá chẳng thèm để ý đến lời ba gọi. Nhìn con mình nghĩ phải cố lên, đừng bỏ cuộc... được làm việc đó là hạnh phúc rồi. Làm việc để cho con được sướng (Chắc đó cũng là ý nghĩ mà ba mạ của tôi ngày đêm vất vả làm việc để nuôi tôi và các em). Nhìn con vui đùa mình lại vui đi bao nhiêu, cảm ơn con đã cho ba niềm tin và nghị lực để sống và làm việc. Không có con chắc ba đã khác bây giờ nhiều rồi.

    Có những lúc căng thẳng hay chán chường tôi lại thích ngồi nâng ly cùng mấy anh bạn, nhưng nâng ly nhiều nó làm ta say chếnh choáng, say khướt. Sau cơn say thì ta như một con mèo ốm, nằm thở phì phò, có lúc phải dậy nửa đêm để mà nôn ói. Lúc đang nhậu thì vui mà sau cơn nhậu nó lại làm thân ta mệt nhừ, đau buốt ở ngực. Trong lúc say người ta có nhiều cái tật:khóc lóc, đánh nhau, cười la hét, gọi điện thoại ...Tôi có cái tật nhậu say là cầm điện thoại a lô hay nhắn tin cho người tôi căm ghét. Mà đúng ra lúc tỉnh táo tôi sẻ để nó trong lòng và cố quên nó đi. Cái tật đó tôi bỏ hoài mà không được, có bao nhiêu mối quan hệ tốt và xấu ra đi vì điều này, nhưng cũng có nhiều mối quan hệ nhờ men say mà họ quý mình hơn, vì mình nói ra sự thật, sự thật nhưng mất lòng. Có lần đi đám giỗ, bà con không vui về một người chú, tôi cầm điện thoại alo cho chú và nói hết những điều bà con nghĩ... sáng sớm ra chú alo về: "lúc con điện thì bên này mới 3 giờ sáng, lúc đó chú chuẩn bị đi làm nên không nói chuyện nhiều được. Chú cảm ơn con rất nhiều. Chỉ có khi hấp hối và khi say họ mới nói thật nhất. Cảm ơn ba con đã sinh ra một thằng con dễ thương."

    Bây giờ, tôi đang cố tạo một cái niềm đam mê, để mà vui sống sau những ngày làm việc mệt nhọc, sẻ thay cho men say. Đó là nhiếp ảnh, một niềm vui khi đi vào nghiên cứu hình ảnh. Khi mà tất cả ta không cần nói nên lời hay diễn tả bằng hành động, đó là lúc ta nên tìm đến nhiếp ảnh. Cuối tuần vác máy cùng vợ con đi chụp những bức hình để lưu lại làm kỷ niệm... niềm vui thích chụp hình của tôi cũng từ sau khi con trai chào đời, ngày ngày chụp con để sau này con xem lại mình lúc còn nhỏ. Con trai đã cho ba nhiều thứ lắm, cảm ơn con.

    Chúc mọi người mỗi ngày sẽ có thêm nhiều niềm vui, hãy yêu cái vui vẻ và hạnh phúc nằm trong khổ cực và gian nan, hơn là mơ về niềm vui hạnh phúc của sự hoàn hảo, no đầy. Chấp nhận nó và cố vượt qua, thì đời ta sẽ nở hoa. Đừng vì cái miếng cơm manh áo nó vùi dập ta thật tả tơi, biến ta thành một kẻ khô khan và cộc cằn. Trong cơn lũ đừng cố bơi ngược dòng, bạn sẻ đuối sức và bị nó cuốn phăng đi. Hãy bình tĩnh và bơi xuôi theo dòng nước... sẽ có cái cho bạn bám vào.

Chia sẻ trang này