Mẹ tôi

Thảo luận trong 'Tản Văn - Ký - Hoài niệm' bắt đầu bởi Đinh Thanh Hải, 24/11/09.

  1. Đinh Thanh Hải Administrator

    Ngày tham gia:
    28/10/09
    Số bài viết:
    571
    Địa điểm:
    Sài Gòn
    Trang chủ:
    <TABLE id=AvatarTable border=0 cellSpacing=3 cellPadding=0 width=1 align=left><TBODY><TR><TD vAlign=top align=left>[IMG]</TD></TR><TR><TD vAlign=top align=left>Gánh hàng rau của mẹ đã góp phần nuôi tôi khôn lớn. Ảnh chỉ có tính chất minh họa</TD></TR></TBODY></TABLE>Đêm về trên con phố dài, mưa nhẹ rơi trong tĩnh mịch đất Sài thành, khung cửa vắng nhìn hạt mưa rơi lòng tôi như buồn hơn. Tôi hối hận lắm vì hôm nay đã quên sinh nhật của mẹ. Một món quà, một bông hồng hay một cuộc điện thoại tôi vẫn không thể nhớ đến. Tôi vô tâm quá! Chắc mẹ buồn lắm.

    Mười năm kể từ ngày con xa nhà, cũng là quãng thời gian con ít có cơ hội quan tâm tới mẹ. Còn mẹ, không giây phút nào không nghĩ về chúng con. Mẹ vẫn luôn tươi cười, nhưng có ai biết rằng: ẩn nấp phía sau ánh mắt đó của mẹ là cả biển trời suy tư lo lắng về chúng con. Tất cả mẹ dành cho chúng con. Ở vùng quê nghèo như xứ mình, sống còn khó khăn chứ nói gì đến nuôi con ăn học phải không mẹ? Đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nơi ngôi trường làng nhỏ bé ấy làm sao mẹ nuôi nổi tụi con? Ngày con vào đại học, mẹ mừng lắm nhưng không giấu nỗi lo toan trên khuôn mặt của mẹ. Cầm tờ giấy báo điểm của con trên tay, mẹ vui nhiều nhưng… đôi dòng lệ cứ trào ra. Rồi đây mẹ phải làm gì để mấy đứa chúng con cùng học đại học? Đêm đó, mẹ đã thức trắng đêm.
    Những đứa con của mẹ lần lượt xa nhà lo cho tương lai của tụi nó. Để lại nơi làng quê hình ảnh người mẹ sớm hôm tần tảo cùng mái nhà xiêu vẹo, dột nát khi mưa. Cầm món tiền mẹ gửi lên hàng tháng lòng con quặn thắt. Những buổi sáng tinh sương, trong cái rét cắt da cắt thịt, bước chân mẹ vẫn đều đặn trên con đường làng xa tít cùng gánh hàng nông sản nặng trĩu cho kịp phiên chợ hôm. Và số tiền còm kiếm thêm được cùng với lương giáo viên của mẹ phải chia năm sẻ bảy lo cho chúng con. Cả năm trời mẹ không dám mua một bộ quần áo mới để mặc. Chắt chiu là thế! Nhưng có khi nào mẹ quên sinh nhật của đứa nào đâu dù đang lúc túng thiếu khó khăn. Một đôi dép, một cái áo hay đơn giản một cái kẹp tóc nhưng đó là tất cả tình cảm mẹ dành cho chúng con. Chúng con cám ơn mẹ!
    Mẹ giờ đây đã già hơn, mái đầu xanh đã bạc, vết chân chim in nhiều hơn trên khuôn mặt gầy gò của mẹ. Mẹ đã chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ học sinh ở quê nghèo mình rồi mẹ nhỉ? Có mấy ai sang sông nhớ người đưa đò? Nhưng chúng con, một trong những học sinh của mẹ, sẽ không bao giờ quên lời giảng của mẹ. Mẹ ơi! Con sẽ cố gắng thực hiện ước mơ của mẹ: là một giảng viên. Rồi con sẽ là một người thầy, một người lặng lẽ sớm trưa đưa đò như mẹ. Nhưng một điều chắc chắn rằng con sẽ không bao giờ làm được như mẹ: nuôi chúng con ăn học khôn lớn thành người ở một vùng quê nghèo.
    Bố mẹ như cây khô lụi dần cho cây con lớn, héo mòn cằn cỗi tạo nhựa sống cho chúng con. Cây non lớn dần, cây già ngã xuống. Dẫu biết qui luật sinh tồn là thế. Có phép màu nhiệm thời gian nào để mẹ trở về tuổi thanh xuân không? Chắc đó chỉ là phép màu nhiệm trong chuyện cổ tích. Còn ngoài đời mẹ đã biến phép màu đó thành niềm vui, niềm hạnh phúc, tương lai tươi sáng của chúng con.
    Chiếc lá lặng lẽ rơi bên song cửa. Nhưng mẹ ơi! Mẹ vẫn ở mãi với chúng con mẹ nhé. Mẹ là tình yêu, niềm vui, là hạnh phúc của chúng con. Mẹ là điểm tựa khi chúng con vấp ngã, là ngọn đuốc soi đường chúng con đi. Con biết: cuộc sống rồi có khi phải gác lại những bộn bề lo toan để tìm về cảm giác bình yên bên mẹ, thèm được nghe tiếng ru ngọt ngào sâu lắng của mẹ trong những buổi trưa hè.
    À…ru hỡi…ơ…hời ru...
    Con của mẹ!
    Nguyễn Ngọc Ân
    Nguồn tin: vietbao.vn

Chia sẻ trang này