Vợ Tôi - Thơ Đinh Xuân Vinh

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi Đinh Xuân Vinh, 7/9/18.

  1. Đinh Xuân Vinh Thành viên

    Ngày tham gia:
    2/11/09
    Số bài viết:
    396
    VỢ TÔI
    Tuổi năm hai mất cha còn mẹ
    Tuổi sáu hai mất mẹ bơ vơ
    “Khi chén rượu, khi cuộc cờ
    Đế vương nhất dạ… non tơ bên thềm.

    Bốn mốt năm gối êm chăn ấm
    Nay tuổi già mới thấm trong lòng
    “Nghĩ rằng trong đạo vợ chồng
    Chiều chưa nắng tắt, má hồng đánh ghen

    Nay tuổi già nhiều phen báo động
    Đau yếu nhiều ôm mộng- khổ đau
    “Trải qua một cuộc bể dâu
    Để lòng xanh thắm, đượm màu đắm say.

    Vì bệnh tật ngậm cay, nuốt đắng
    Nó mới lui mới thắng, mệnh trời
    “Dầu rằng vật đổi sao dời
    Có vợ chăm sóc thì đời nở hoa.

    Thuốc tuy đắng nhưng mà dã tật
    Bà chăm ông lật đật, long đong
    “Gương nga chênh chếch dòm song
    Mưa dầm, nắng lửa hết đông, sang hè.




    Tuyến tiền liệt muốn tè không kịp…
    Bệnh tiểu đường cùng nhịp ăn theo
    “Dưới cầu nước chảy trong veo
    Chiều không còn mẹ nhìn theo nữa rồi.

    Có bà xã nhà tôi hộ trợ
    Lo thuốc thang nay đỡ khỏi nhiều.
    “Sóng tình dường đã xiêu xiêu
    Tím bàng bạc bóng, con diều ngây thơ.

    Uống thuốc nhiều, vẫn trơ không khỏi
    Bệnh tuổi gìa mệt mỏi lắm thay
    “Trông ra ngọn cỏ lá cây
    Để cho con nhện giăng dây đón về.

    Lúc đau yếu tỉ tê vợ bảo!
    Nay chúng mình lên lão còn chi?
    “Sự đâu sóng gió bất kỳ
    Vẫn là đôi mắt du di buộc vào.

    Đến lúc già ai nào biệt được
    Phải ra đi, người trước, kẻ sau
    “Buồn trông nội cỏ rầu rầu
    Cái ngày xưa ấy! giờ đâu rồi mình…


    CẢI CÁCH
    Năm nay vào học lại thay mầu
    Cải cách giáo dục đã rất lâu
    Trò muốn chép bài phải ít chữ
    Thầy thay cách dạy thì nhanh giầu.
    Học rồi vở cũ cho vào xó
    Giáo án soạn rồi ngồi vểnh râu
    Khai giảng từ nay lại đổi mới
    Đổi thay sách mới học từ đầu

    t/g Đinh Xuân Vinh











Chia sẻ trang này