TAP KIEU

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi Đinh Xuân Vinh, 2/11/18.

  1. Đinh Xuân Vinh Thành viên

    Ngày tham gia:
    2/11/09
    Số bài viết:
    394
    TRUYỆN KIỀU
    TRUYỆN Kiều của cụ Nguyễn Du
    KIỀU cùng Kim Trọng vi vu dãi bày
    NGUYỄN rằng Thúc Sinh văn hay
    DU qua một lượt truyện này có dư
    ĐÃ đành làu thuộc tâm tư
    VIẾT ba nghìn hai- năm mươi tư câu vàng
    ĐỐ ai khi phách ngang tàng
    ANH hùng mà lại khiến chàng buông cung
    NÓI rằng: Từ Hải anh hùng
    ĐƯỢC an phận để được loan chung má hồng
    MỘT lời cặn vặn tất lòng
    CÂU nào năn nỉ càng nồng tấm yêu
    HẾT rồi dường đã liêu xiêu
    KIỀU trong âu yếm có chiều lả lơi./.

    DẪU LÌA NGÓ Ý CÒN VƯƠNG TƠ LÒNG
    thơ khoán thủ
    DẪU gì thì cũng một đời chồng
    LÌA bỏ làm sao nỗi nhớ mong
    NGÓ mãi mà sao không thấy đến
    Ý tình phai sắc chắc thay dòng
    CÒN không anh đợi tình duyên cũ
    VƯƠNG nhớ em chờ nhớ gió đông
    TƠ tưởng mơ hồ trong quạnh vắng
    LÒNG sao buồn vậy có còn không?


    MUA VUI CŨNG ĐƯỢC MÔT VÀI TRỐNG CANH
    MUA tình đổi chác chuyện thời nay
    VUI thú thâu đêm lại đến ngày
    CŨNG phận hồng nhan ôi bạc bẽo
    ĐƯỢC duyên má thắm thật may thay
    MỘT đời kỹ nữ trôi bèo bọt
    VÀI đứa vô luân đến mặt dày
    TRỐNG rỗng thùng tôn kêu váng lắm
    CANH tàn cậu Ấm ngã lăn quay !

    HỌA
    KHUÔN XANH BIẾT CÓ VUÔNG TRÒN MÀ HAY
    KHUÔN vàng thước ngọc của thời nay
    XANH thắm trời cao cả tháng ngày
    BIẾT thếm, biết rồi cứ nói mãi
    CÓ quyền, có chức không làm thay
    VUÔNG dầy ngoài lá trong nhân đỗ
    TRÒN mỏng vo viên gọi bánh dày
    MÀ cậy mình tài rồi cũng chết
    HAY ho cố sức sẽ lăn quay!

    ĐINH XUÂN VINH
    ĐC: TT Ngô Đồng, Giao Thủy, Nam Định
    ĐT: 0944590078

Chia sẻ trang này