Dặn con

Thảo luận trong 'Trang thơ' bắt đầu bởi Đinh Xuân Vinh, 2/10/19.

  1. Đinh Xuân Vinh Moderator

    Ngày tham gia:
    2/11/09
    Số bài viết:
    402
    DẶN CON
    Lẩy Kiều
    Cha thương con cho đòn cho vọt
    Mẹ nuôi con khi lọt lòng ra
    Tự nhiên lại nhớ ông bà
    Một thời gội nắng, mưa sa ngoài đồng .

    Con gái đã lấy chồng phải nhớ!
    Đức tam tòng nên chớ có quên(*)
    Tứ đức phải giữ lấy nền
    Công dung ngôn hạnh ấm êm cửa nhà.

    Rồi mai đây mẹ cha khuất vắng
    Mới hiểu sao cha mắng trách con
    “Còn trời còn nước còn non
    Khi về nước Phật cô hồn mới thiêng.

    Giờ cha nói với riêng con út
    Phận là em có chút phần hơn
    Tuổi thơ những lúc dỗi hờn
    Các chị gánh chịu đường trơn tháng ngày.

    Thường người già thường hay nói thật
    Đã qua thời nếm mật nằm gai
    Mấy lời cha dặn gái, trai
    Mong con thấu hiểu trong, ngoài nhớ không!

    Cuộc đời như dòng sông con ạ
    Chảy quanh co còn lạ gì đâu ?
    “Nỗi niềm tưởng đến mà đau
    Học nhiều để biết cạn sâu con à!


    (*) Tam tòng tứ đức:Tại gia tòng phụ (在家從父). người phụ nữ khi còn ở nhà phải nghe theo cha.
    Xuất giá tòng phu (出嫁從夫) lúc lấy chồng phải nghe theo chồng.

    Phu tử tòng tử (夫死從子): nếu chồng qua đời phải theo con trai.

Chia sẻ trang này